|
- đó là chân dung của một lớp doanh
nhân thành đạt thời @. Nhưng đó chỉ là một phần trong con người họ - phần mà
chúng ta nhìn thấy ban ngày. Còn thế giới về đêm của họ là một thế giới hoàn
toàn khác mà có thể rất nhiều người trong chúng ta khó hình dung nổi. Cũng là họ
đấy, nhưng là những tay chơi thứ thiệt trong trang phục Gucci, Prada với những
cuộc nhậu nhẹt triền miên chốn nhà hàng, vũ trường – nơi một chai rượu có giá
không dưới 1000 đô la, nơi đám dân “xăng pha nhớt” đang hàng đêm dật dờ tìm kiếm
bạn tình theo kiểu quái dị; nơi họ đốt tiền vào những trận phê heroin hay mây
mưa với đám ca ve cao cấp, và ở đó, ngay cả những chú chó cũng thời thượng không
kém chủ nhân…Họ chính là những công dân thế hệ 7X của thế giới @ tại Nga - “thế
hệ với thật nhiều tương lai và hứa hẹn. Sự khởi đầu của thế hệ này từng rực rỡ
biết bao nhưng cuộc sống của họ lại uổng phí biết nhường nào”...Business
World Portal xin lược trích từ cuốn “Vô hồn” một số
đoạn nói về cuộc sống của những công dân “ cổ cồn trắng” thời thượng, sành điệu
nhưng vô cảm, dửng dưng trước cuộc đời, những con người tồn tại như cỗ máy trong
một thế giới mà bất cứ thứ gì cũng có thể được đem ra mua bán, đổi chác, kể cả
tình cảm.
Kỳ 1: Một cuộc nhậu nhẹt
“Và tôi đến cái vũ
trường - nhà hàng này. Mặc dù vẫn còn sớm, đâu đó khoảng chín giờ tối, nhưng
bên trong, dân tình đã tụ tập khá đông. Tôi ngó
nghiêng mọi người, bắt tay ai đó,
hôn tay cô nàng nào đó và tiến đến quầy bar. Tôi gọi đôi ly whisky, tợp một hơi
hết ly thứ nhất và cầm ly thứ hai tiến đến gian trong để nhìn xem có chuyện gì
đang xảy ra ở đây.
Gian phòng được bố trí
theo một kiểu khá đặc biệt với nhiều lối đi từ các phòng khác nhau dẫn chung đến
giữa gian. Các quầy bar được thiết kế trong hai gian phòng, còn tại ba phòng
khác có gì đó giống như phòng
đợi hay khu vực dành cho VIP
đã được đám nhân viên quảng bá tiếp thị Matxcơva đổi tên cho phù
hợp với kiểu Nga. Ở đó lù lù đám người quen của mấy
tay quản lý nhà hàng, đám đàn bà con gái trông khá bắt mắt, bạn bè của mấy tay
tổ chức hay đơn thuần là đám khách đang cần ve gái. Nói chung ở đây khá thuận
tiện nếu tính đến sự quá tải thường xuyên của mấy phòng vệ sinh. Ở giữa
gian, ban nhạc đang chơi
trong khi dân tình nhảy nhót
hay làm bộ ưỡn ẹo
mà nếu xét về mặt tiêu chuẩn xếp hạng, chắc chắn cái
đám người này không
một ai có thể được lọt vào
khu vực dành cho VIP. Nói
chung, đó chỉ là đám dân
say, hoặc nói
đúng hơn là đám nhiều
tiền rửng mỡ đang trở thành
đối tượng chính nuôi
sống cái nhà hàng
này. Những kẻ như
vậy không chơi bời,
nhậu nhẹt nhưng lại rất muốn
được nếm trải mùi đời
trong đó, để có cái
mà kể lại cho đám người quen
ngớ ngẩn của mình về tất cả những câu
chuyện lạ lùng trong cái thế giới
phù thủy của Matxcơva về đêm
này. Và để
bước chân vào
thế giới huyền diệu này, để
được có mặt bên cạnh
những Ksiusa, những Peti hay Ulian,
đám đông này buộc
phải mở hầu bao.
Bất cứ một quán bar -
nhà hàng nào
ở Matxcơva mà nếu như ông
chủ của nó là dân
tỉnh lẻ đến từ chốn khỉ ho cò
gáy nào
đó đang muốn mở một nhà hàng
– nơi mà đám nhà
giàu rửng mỡ của Thủ đô
thích đến
để thưởng thức món
đặc sản vùng sơn cước,
cũng thường được xây
dựng theo mô hình sau.
Ban đầu, cuộc
nhậu nhẹt chơi bời được tổ
chức cùng với đám dân
chuyên ăn
đêm, những tay nghệ sĩ
DJ hay đám đồng cô
đồng cậu mô đen. Rồi
tự dưng có thêm
các quý bà
nửa mùa đang vật vờ
kiếm thêm vài liều
“xịn” cho cuộc chơi
đêm nay, hay theo cách
gọi của tôi là đám gái
thuộc diện “của giời cho”. Và
dĩ nhiên là
chẳng có mống nào
trong những đám người nói trên
có tiền trong túi.
Họ có thể nốc sâm
banh hay gọi dăm tách
cà phê, song chẳng thể nào
biến các ông chủ nhà
hàng thành triệu phú
được. Bù lại,
họ có thể buôn chuyện
theo lối “PR miệng”, để rồi
câu chuyện này
được truyền đi khắp thành
phố với sự trợ giúp đắc lực
của hệ thống đài truyền thanh mà
thực tế nội dung của nó chỉ có
bấy nhiêu chữ: “Có
một cửa hàng được
khai trương. Thực khách ở đó chỉ
rặt người của ta”.
Sau đó thì
đám đàn ông rủng rỉnh
tiền bạc tìm đến,
và cái
đám đàn ông này
sẽ xuống tiền chiêu đãi các
quý bà, quý
cô ăn kiêng bằng
những bữa tối đắt tiền giàu
calo kèm thêm rượu
vang hay sâm banh. Và
như vậy, cái
liên minh mới này chính
là nguồn thu chủ yếu của nhà
hàng.
|
Duhless
(dịch sang tiếng Việt là Vô hồn) - dày trên 300 trang - kể
về cuộc sống của giám đốc một tập đoàn tư bản ở Nga vào thập niên 90, một kẻ
ăn chơi không tên, một cư dân “ cổ cồn trắng” thế hệ 7X năng động, thành đạt
nhưng chán chường tất cả những gì thuộc về thế giới thời thượng.
Tác giả
cuốn sách Sergey Minaev không ngờ rằng, tác phẩm của mình đã gây xôn xao dư
luận tại Nga khi liên tục giữ vị trí quán quân trong bảng danh sách những
cuốn sách bán chạy nhất. Điều thú vị là, tầng lớp độc giả của cuốn sách khá
đa dạng, không chỉ có lớp trẻ trong độ tuổi 20-30 mà còn có các “thượng đế”
tuổi teen, thậm chí là các cụ già hưu trí. Suốt từ tháng 3 cho đến tháng
12/2006, Duhless đã trở thành một “căn bệnh” có tốc độ “lây lan” một cách
đáng sợ trong cộng đồng văn hóa đọc tại Matxcơva và Saint Peterburg.
Bản dịch
tiếng Việt cuốn Vô hồn sẽ ra mắt độc giả Việt Nam vào ngày
11/6/2007. Sách do NXB Trẻ độc quyền in và phát hành trên cả nước. |
Rồi
đám khác lại đến
theo cái hiệu ứng “PR miệng”. Lũ ngố nào
đó mua tờ tạp chí hay xem truyền hình
về đề tài cuộc sống của giới
thượng lưu thành
phố và mơ ước
được đặt chân vào
những chốn ăn chơi
để rồi trở thành nguồn thu đáng kể cho nhà hàng. Họ sẵn sàng
móc hầu bao chi đẹp cho các
khoản ăn chơi
để rồi kể lại cho đám bạn bè,
người thân của mình
về những bữa tối ở nhà hàng
“ở đó, cậu biết không,
chúng tớ ngồi cạnh một con ngố,
ôi, ngố không chịu
nổi! Chân thì
cong nữa chứ!”, và
nghiễm nhiên trở thành
những thành viên cao cấp
nhất ở quận mình
trong vòng nửa năm tới.
Dĩ nhiên,
căn bệnh điên
lây này sẽ diễn ra không
chỉ một vài tháng và
cứ lặp đi lặp lại mỗi khi có
một nhà hàng tương tự như vậy mở tiệc khai trương. Và
rồi cái mô hình này cứ lặp đi
lặp lại mãi đến vô tận.
Tôi
đang đứng giữa gian phòng
và gia nhập vào nhóm
nam nhi ăn mặc com- lê bảnh
chọe. Cái
đám này chỉ chơi loại
rượu đắt tiền,
một vài gã hút
xì gà và
làm ra vẻ là thương
gia hạng xịn. Trên thực tế
thì họ đang
đảo mắt ngắm xem là sẽ kết với ai
đêm nay. Tôi chào
một ai đó trong đám họ,
rồi đám ấy lại giới thiệu tôi
với một nhân vật nào
đó, và tôi
bắt chuyện một cách vu vơ
hoặc làm ra vẻ ngô
ngố lắng nghe nhận định của gã nửa
người nửa ngợm nào đó
về khả năng xảy ra khủng hoảng như
năm ngoái. Rồi tôi
cũng hùa theo bằng vài
ba câu đại loại về tình
hình kinh tế nước nhà.
Trên tường
đối diện với chỗ chúng tôi
đứng có treo một chiếc gương
to, và nó phản chiếu cả đám chúng tôi trong đó. Tôi
nhìn vào gương
và nghĩ rằng,
nếu như cả đám quay lưng
lại với chiếc gương, có
lẽ tôi chẳng thể nhận ra bản thân
mình trong số năm gã súc
sinh đê tiên đó, bởi lẽ chúng tôi quá giống nhau, từ
bộ com - lê kẻ sọc cho đến những
chiếc ly rượu trong tay. Thậm chí cử chỉ,
điệu bộ của chúng tôi
cũng y hệt nhau. Điều duy
nhất có thể giúp phân
biệt lũ chúng tôi
trong bức ảnh thu nhỏ ấy – đó là
chiều cao của từng người, cho dù
xét về khía cạnh này,
chúng tôi cũng
cao sàn sàn như
nhau. Hoặc do cảm giác
chung, hoặc do đã nốc vào
bụng vài xị whisky, nhưng
tôi vẫn cảm thấy rằng sự quan sát
của mình là sắc sảo,
cho dù thực tình mà nói, đó chỉ là một thứ cảm giác
hoàn toàn ngớ ngẩn và được sản sinh ra từ cái thế giới
nào đó của những đám người vô tính…”
“… Sự ham thích đối với những chương trình giải trí
như thế này đương nhiên chỉ xuất hiện ở cái đám khán giả với trình độ văn hóa
lùn. Tôi cứ nghĩ rằng, nếu như bóc trần cái bằng cấp học vị trung cấp của đám
khán giả nơi đây, có lẽ sẽ cho kết quả rằng trình độ của các vị thực sự chỉ xứng
đáng với những gì người ta giảng dạy năm thứ nhất trường trung cấp dạy nghề hoặc
“chỉ số trí tuệ thấp hơn chiếc ghế đẩu”. Có nên nói chuyện với cái đám nửa mùa
này về các tác phẩm nghệ thuật hay không, nếu như điều này chỉ được dẫn sơ sài ở
vài trang cuối cuốn giáo trình trong chương trình phổ thông? Mà chắc chắn là
những điều này đã bị lãng quên lâu rồi. Thật nực cười, nhưng sự thật vẫn cứ là
sự thật: trong các cuốn cẩm nang du lịch ở Nga chuyên hướng dẫn tour Paris và
Milan với khoảng 50 trang mô tả về khách sạn, cửa hàng, vũ trường, người ta dành
khá nhiều giấy mực đề nói kỹ càng về các mẫu quần áo thời trang mới, trong khi
chỉ có vài ba trang lèo tèo đề cập đến giá trị văn hóa của những thành phố này.
Trên thực tế, mỗi một công dân Nga rất dễ dàng dung thứ cho bạn vì sự thiếu vắng
địa chỉ viện bảo tàng Prado trong cuốn danh bạ kia và buộc tội bạn, nếu như bạn
không chỉ ra trong đó địa chỉ của cửa hàng bán đồ thời trang “Prada”. Bởi vậy mà
cái đám tín đồ của các chương trình văn nghệ văn gừng đang bị hút vào những tay
họa sĩ, những nữ thi sĩ hoặc các người mẫu dính đầy keo dán. Cái này được gọi là
“nghệ thuật Nga kiểu mới” mà cái tên khác có lẽ họ không biết, và bởi thế cho
nên họ sẵn lòng thưởng thức vở ba lê của cái đám dở ông dở thằng này.
Có ai đó vỗ vào vai tôi từ phía sau. Tôi quay lại. Té ra là Xasha – gã người
quen của tôi, một chuyên gia trong lĩnh vực quảng cáo, một kẻ chơi gái có hạng
và là một tay ăn nhậu khét tiếng. Bên cạnh gã là hai cô bé khá dễ thương, trong
đó có một em trông hay ra phết. Em này ngực to, chân thon đều đặn. Vào cái lúc
đang say mèm thế này (trong suốt buổi trình diễn chó má này, tôi đã kịp nốc ba
xị whisky), tôi chỉ có thể đánh giá được những cái thứ đó trên cơ thể cô nàng.
Xasha bắt đầu nhảm nhí bằng câu “đủ rồi, không ngắm nhìn cái thằng đồng cô này
nữa”, nhân tiện giới thiệu tôi với hai cô bạn gái và quan tâm đến một trong hai
gian dành cho VIP. Chúng tôi ngồi phịch xuống đi văng và tôi để ý thấy rằng,
cuối cùng thì mình cũng đã rời khỏi vòng kiềm tỏa của gã đại diện thị trường
truyền thông béo ú. Gã bồi bàn bê sâm banh và sushi đến mời tôi, tôi quẳng chiếc
thẻ VIP cùng thẻ tín dụng vào cuốn thực đơn bằng da cho gã và nói chung là rất
hả hê thỏa mãn với tình trạng hiện tại….”
“…Và đám người quen của chúng tôi cũng quay trở lại. Chúng tôi tiến đến chiếc đi
văng của mình. Mấy cô nàng sành sỏi nốc cả chai sâm banh ngay trước mặt lũ đàn
ông chúng tôi rồi ngồi nhìn chúng tôi bằng ánh mắt gợi tình dâm dật. Tôi ngồi
xuống cạnh cô em mà ngay từ đầu nhìn đã thấy hay mắt và hôn nàng. Cứ thế, chúng
tôi làm cái trò sờ soạng, hôn hít nhau, cô nàng mơn trớn vạt quần áo của tôi và
mở khuy áo, thò bàn tay có những chiếc móng dài xoa khắp ngực tôi. Tôi nhẹ nhàng
mân mê đầu vú của cô ả và hiểu rằng, bữa tiệc tối nói chung là thành công. Tự
dưng tôi cảm thấy muốn uống thêm chút nữa trước khi hú hí cùng nàng. Tôi rời mắt
khỏi nàng để tìm thằng cha nhân viên phục vụ. Xasha đã mất hút cùng cô nàng thứ
hai.
Người ta mang thêm sâm
banh đến. Chúng
tôi cụng ly, và
cô bé của tôi
đang bắt chuyện. Cô nàng
có vẻ hơi lúng
túng, và
cũng chẳng cần phải mào
đầu, tôi
đã kết với cô ta. Cô
ta đưa tay luồn vào tóc
tôi và bắt
đầu nói rằng tôi và
Xasha (chẳng hiểu sao cô
nàng cứ gọi Xasha là
Phedia) nói rất
đúng và những điều
đó thật là kinh khủng,
rằng tất cả đám bạn gái
của cô ta đều trở thành
đám “nghiện ăn diện”
(theo cách diễn đạt
của cô nàng)
và say mê nhãn hiệu “Gucci”,
dù rằng cô nàng
chẳng hiểu cái đếch gì
về chuyện này và còn
có các giá
trị khác (ví
dụ như chuyện tình dục chẳng
hạn mà tôi
để ý thấy), và
nói chung cái mác
“Gucci” cũng chẳng làm
cô ta thích thú
chút nào,
có lẽ cô ả chỉ thích
mua cái đồng hồ là
xong thôi — mà
cái này thì
Xasha đang đeo.
Tôi lắng nghe cô
nàng và mỉm cười
rồi lắc đầu, và
mặc dù tôi
biết tỏng cô nàng nghĩ gì,
cần gì, trong người cảm thấy hơi bực bội khi
nghe thấy những câu nhảm nhí
hồ đồ này.
Rồi bỗng dưng cô nàng
chuyển đề tài Gucci sang
chuyện khác:
— Này,
có lẽ chúng ta
đi thôi anh! Tiện
đường, ta sẽ ghé qua
nhà con bạn em, em cần trả
tiền nợ nó hôm nọ,
mà ngày mai nó
đã phải trả cho người khác.
ANH CÓ MANG THEO HAI TRĂM
ĐÔ LA KHÔNG?
Cả cái
đề tài này sao mà
thối thế và đồng thời cũng
chẳng đúng lúc tẹo nào
khiến tôi cảm thấy kinh tởm. Một
câu đề nghị chó má mà lẽ ra ngay từ sáng tôi nên quẳng cho cô nàng chỗ tiền này
dưới cái vỏ bọc yêu đương vờ vịt. Nhưng bây giờ, đặc biệt là
sau những ồn ào về “các giá trị khác”,
việc quay trở lại với cái thứ người giả dối này có lẽ là chuyện không thể nào
xảy ra. Có cái gì
đó vỡ vụn trong tôi khiến
tôi chẳng còn muốn
đi đâu cùng cô
ả nữa, và tôi
hiểu rằng, giải pháp tốt
nhất lúc này là
trốn chạy khỏi cô ta càng
nhanh càng tốt, cho dù
lúc này
cả người tôi đang
phừng phừng lửa dâm dật. Tôi
gật đầu và giả bộ là
mình cần phải chào
Xasha trước khi ra về rồi đứng dậy
và đi thẳng. Cô nàng
mở túi xách và
bắt đầu tìm kiếm cái
gì trong đó. Có
lẽ cô nàng
đang muốn tút sửa lại chút
cho ra vẻ sexy hơn, nhưng
đối với tôi bây giờ mọi thứ chẳng còn nghĩa lý gì.
Tôi quay trở vào gian chính và nghĩ về việc làm thế nào để chào từ biệt Xasha,
kẻ đã thiết kế cho tôi cái bữa tiệc thật thú vị này. Không thấy hắn trong gian
phòng, cạnh nhà vệ sinh cũng chẳng thấy. Tôi đảo quanh một vài gian VIP khác. Và
đúng như tôi dự đoán, hắn đang ở trong một căn phòng VIP gần ngay lối đi tới
quầy bar. Xasha đang nằm ngửa trên đi-văng, trong tay là điếu thuốc lá tắt ngóm,
tay kia vuốt tóc một cô bé có mái đầu cắt ngắn. Ả này đang vuốt ve bú mút dương
vật hắn ta. Tôi tiến đến gần, thậm chí còn không nghĩ rằng mình đang làm phiền
hắn (tôi đang say khướt mà), và chờ hắn mở mắt.
Tôi quan sát cô bé nằm
bên cạnh Xasha và…hiểu rằng, mẹ kiếp, chẳng phải con bò cái nào sất, mà là hoàn
toàn ngược lại. Một thằng cha trẻ tuổi nào đó với bộ mặt gian xảo lén lút, đang
mõi tiền thằng bạn thân của mình, còn Xasha thì đang rên rỉ! Mẹ kiếp! Tôi có
những thằng bạn tốt như vậy đấy. Rồi Xasha cũng mở mắt ra, mỉm cười với tôi và
đặt hai ngón tay lên miệng thả chiếc hôn gió tặng tôi. Tôi vẫn thường áp dụng
cái cử chỉ gượng gạo chỉ có diễn ra đâu đó bên bờ biển Pháp quốc mỗi khi chào
hỏi đám gái gú. Còn trong trường hợp này, cái cử chỉ đó như muốn làm nổ tung cái
đầu tôi. Chịu không nổi, từ phòng VlP, tôi chạy lướt
qua quầy rượu hướng ra cửa chính rồi thoát ra ngoài phố.
Tôi châm thuốc hút và cố tránh xa cái chốn quái đản này. Khi đã đi được khá xa,
trong đầu tôi xuất hiện ý nghĩ bắt tắc xi đi về nhà. Tôi giơ tay vẫy xe, và lập
tức, một chiếc tắc - xi màu vàng trờ tới. Tôi nghĩ rằng, chắc bây giờ mình lại
đụng phải một gã lái xe hà tiện bủn xỉn và tốt nhất là nên bắt một chiếc xe tư,
tuy nhiên, chẳng hiểu sao vẫn cứ chui vào chiếc tắc -xi ngồi và dông thẳng.
Dọc đường, tôi quan sát thành phố về đêm và nôn nao vì rượu, mắt như mờ đi, và
tôi có cảm giác rằng wishky thật là nặng. Tôi cố lấy sức và nhìn qua cửa sổ,
châm thuốc hút và nghĩ rằng, về bản chất, chẳng có điều gì xảy ra cả. Cuối cùng
thì tôi cũng chẳng phải là loại đàn ông khốn nạn gì. Rồi tôi cũng chợt khám phá
ra rằng, mình rất thích lượn lờ, lang thang trong cái thành phố này vào ban đêm,
ngắm nhìn những ánh đèn, xe cộ, cả những đám gái điếm đứng bắt khách trên các
con phố. Tiếp theo sau cái ý nghĩ về đám gái ăn sương này, tôi nhớ lại cô nàng
trong nhà hàng, muốn phỉ nhổ vào cái thứ rác rưởi đó và nghĩ rằng, người đời nói
đúng, các cô tiểu thư thủ đô thật thà chất phác ngàn lần quý giá hơn đám gái gọi
cao cấp chân dài. Cảm giác trong tôi nói chung là khá mâu thuẫn nhau, đôi khi
tôi có cảm giác mình thật hèn hạ, đê tiện và đôi khi lại cảm thấy buồn vô hạn.
Và bỗng nhiên, tôi bật khóc. Thật tự nhiên, những giọt lệ cứ lăn dài trên má,
tôi lấy vạt áo khoác lau nước mắt, hệt như một ả điếm ngoài ga tàu đang lau lớp
cọ chải mi rẻ tiền bị nhòe trên mắt vậy. Cổ họng tôi khò khè và mũi thì lì xì
lệt xệt.
Thật lạ lùng, tôi có cảm giác mình giống như một kẻ mặt trơ trán bóng, vô liêm
sỉ và điều này chẳng khiến tôi ngạc nhiên chút nào. Còn để mà rơi lệ thì có lẽ
chỉ là trong giấc mơ mà thôi.
Dường như tôi đã nhìn thấy cả cái thành phố này hàng nghìn lần rồi, với tất cả
những gì huyên náo và ồn ào, bừa bãi. Nơi đó có những ả điếm bán mình chỉ sau
dăm phút hành lạc trong nhà vệ sinh hoặc sau mười lăm phút hú hí với khách chơi
ở nhà — ở đâu không quan trọng mà nói chung là còn phụ thuộc vào nhãn mác đồng
hồ bạn đeo trên tay khi đó. Nơi đó có những kẻ bán mình sẵn sàng hất đổ bất cứ
mọi dự án hợp tác kinh doanh nào chỉ với mấy gờ ram cocain. Nơi đó có đám bạn bè
sẵn sàng phản bội bạn chỉ trong vài tích tắc giữa hai lần nâng ly. Nơi đó có nạn
đồng tính nam, cả về lý thuyết lần thực hành. Nơi đó có đám người dặt dẹo mang
căn bệnh hủ lậu trong tâm hồn. Cứ mỗi một lần chờ đợi điều gì đó từ trong tâm
hồn đám người xung quanh, và mỗi một lần như vậy, khi có điều gì đó tương tự xảy
ra, tôi lại có cảm giác mình giống như một thằng khốn nạn. Có thể cảm giác như
thế chỉ tồn tại ở những kẻ đã nướng hết sạch tiền bạc vào trò đỏ đen trên tàu
với gã “bạn” đồng hành tình cờ. Dường như tất cả đều hiểu rằng, dính vào trò cờ
bạc với kẻ lạ trên tàu là cầm chắc chuyện thua tới 99%, vậy nhưng, vì sao những
kẻ này lại không dứt được ra khỏi cuộc đỏ đen như vậy để khi đã cháy túi, trong
suốt một thời gian dài, họ luôn có cảm giác rằng mình thực sự là kẻ điên khùng,
khốn nạn?
Tôi ngồi trong tắc - xi, hút sang điếu thuốc thứ năm, lau nước mắt và nghĩ về
tất cả những điều đã xảy ra. Trong một khoảnh khắc nào đó, ánh mắt tôi chạm vào
mắt gã tài xế trong tấm gương hậu của xe. Gã hỏi tôi bằng cái giọng ngọt xớt:
“Anh gặp chuyện gì vậy? Có cần giúp đỡ gì không?” Tôi thừa hiểu, gã hỏi để lấy
lệ thôi, và tôi đáp rằng, chẳng có chuyện gì xảy ra sất, mọi chuyện bình thường.
Gã còn len lén cố tỏ ra thông cảm với tôi, và rồi cuối cùng thì chiếc xe cũng
đưa tôi về đến nhà.
Bước ra khỏi xe, tôi chìa cho gã 200 rúp (giá trung bình từ trung tâm về đến nhà
tôi), nhưng gã tài xế lại nói thòng thêm câu gì đó đại loại như “thường thì
người ta cho tôi 300 kia”. Tôi định ném cho gã cái nhìn khinh bỉ, mà trong
trường hợp này thì đó là điều có thể và chìa ra thêm một trăm nữa. Vừa bước tới
cổng tòa nhà, một lần nữa tôi lại thầm cổ súy cho cái gọi là sự đê tiện, tầm
thường, dung tục của thành phố này và để ý thấy tất cả sự ranh mãnh điển hình
của đám vô sản xung quanh – cái đám sẽ áp tải bạn trong tình trạng máu me đầy
người đến cái bệnh viện nào xa nhất trong vòng mười lăm phút, rồi sẽ an ủi bạn
dọc đường và nhận tiền công lao động của mình từ đôi bàn tay cứng đờ của bạn với
giá gấp đôi so với quy định.
Tôi đi bộ lên tầng mình ở với những suy nghĩ như vậy rồi bước vào phòng, cởi
giày, cứ nguyên xi cả quần áo như thế leo lên giường và nằm úp mặt vào gối.
Chúc ngủ ngon, Matxcơva!
Theo BWPORTAL.COM.VN
|